Normal
0
false
false
false
MicrosoftInternetExplorer4
/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:"Table Normal";
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-parent:"";
mso-padding-alt:0cm 5.4pt 0cm 5.4pt;
mso-para-margin:0cm;
mso-para-margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:10.0pt;
font-family:"Times New Roman";
mso-ansi-language:#0400;
mso-fareast-language:#0400;
mso-bidi-language:#0400;}
Bà già càu nhàu "ngang tàng thế chỉ khổ đứa nào yêu
mày", thầy cô trực chỉ cái mặt ngang ngang mà xách lên đối chất, mấy người
nhút nhát ngại ngại, không dám kết bạn. Vậy mà trời xui đất khiến sao bắt tôi
gặp em. Em có xinh gì đâu, ừ thì công nhận có duyên duyên chút ít. Da thì đen
đen (người ta nói đen giòn, đen duyên, còn tôi xưa nay chỉ ưa nhìn gái da
trắng), mắt thì đeo ve chai, mặt thì ... hơi nghênh nghênh,... Nói chung là
không thuộc tuýp gái trong list của tôi!
Lần đầu gặp mặt. Em ngồi góc trong cùng của phòng lạnh cafe Sỏi Đá. Trời xui
khiến, tôi chọn vị trí ngay góc ngoài cùng của quán, nhìn ra đường Man Thiện, dưới tán cây râm mát để
tán gẫu và hơn hết là có vị trí đẹp để ngắm mấy em xinh xinh của Bưu chính viễn
thông (được cái gái Bưu chính viễn thông nhiều em hơi bị xinh!!!). Vậy rồi, một
"con mồi" chân dài da trắng tóc nâu nâu (của hiếm đây rồi) xách
laptop đi vào, vào thẳng trong phòng lạnh mà không hề ngó ngàng đến xung quanh.
Hai thằng tôi lập tức chuyển bàn vào ... phòng lạnh. "Con mồi" ngồi
cạnh em. Khi đó tôi cũng không biết có sự xuất hiện của em, phòng đông người,
tôi thì mải để mắt đến chân dài và tìm cơ hội tiếp cận, đáng tiếc, cú điện
thoại của thằng cha con mẹ nào đã lôi chân dài của tôi đi mất. "Tiếc
của", tôi và thằng bạn đành lôi laptop ra oánh game. Khi đứng dậy đi
toilet, tôi quàng chân vào dây adaptor, xui thế nào kéo luôn cái ghế trống bên
bàn em, cái ghế chơi đô-mi-nô kéo dây adaptor của em, gạt cái ly (chắc là cafe
sữa như sau này em vẫn dùng) rơi xuống đất. Em giật mình ngẩng phắt lên nhìn
tôi, tôi nhìn lại, định xin lỗi, nhưng thấy em chau mày nên ... thôi. Định quay
đi, em giật giọng nhỏ gọn "này anh bạn", tôi quay đầu lại, mặt ngầu
ngầu. Em bỏ ve chai xuống, mắt tròn xoe (trời ạ) "xin lỗi đi chứ".
Mất 3 giây nhìn vào cặp mắt tròn xoe có hàng mi cong rợp bóng, tôi định thần
lại "à, tôi không định xin lỗi, nó là do cái dây của em gạt đổ". Em
nhìn tôi cũng 3 giây rồi đứng lên. Tôi ngần ngừ không hiểu cô nàng làm gì, bỗng
dưng chân tôi xoạc ra, loạng choạng suýt té. Em nhỏ nhẹ "do cái dây của
anh đấy". Tôi méo mặt. Đôi mi cong kia và nụ cười mím chi khoái chí của em
đóng đinh vào não tôi.
Lần tiếp theo. Vẫn chỗ ngồi quen thuộc có góc nhìn bao quát
không bỏ sót một da trắng tóc dài nào vào ra quán, hoặc đi ngang qua. Trong
phút lơ đãng nhìn khói thuốc, tôi suýt giật mình khi thấy “mi cong” xách cái
giỏ to gấp đôi người đi vào. Lập tức đứng lên, vờ vô tình đi ra, đứng chặn ngay
trước mặt. Em chau mày nhìn lên, đôi môi
cong cong bật ra nho nhỏ “oh”. “Chào cố nhân” tôi nháy mắt, em bật cười “chào
người bất lịch sự”, “ah ha, thế là cô em đồng ý làm người quen của tôi rồi
nhé”.
Hai tháng trời làm “bàn hàng xóm” của em trong phòng lạnh, em vẫn chỉ là người hàng xóm kiệm lời, cặp ve chai luôn chăm chú vào
màn hình. Cho đến khi máy tính của em có vấn đề, ơn trời, em loay hoay không
vào net được, ah ha, nghề của chàng có đất dụng võ rồi đây. “Không cám ơn đâu
nhé”, tôi tròn mắt, bật ra “bất lịch sự đến thế là cùng”. Nhìn bộ dạng chắc là
ngố ngố của tôi, em bịt miệng, ôm bụng cố nín cơn cười thành tiếng “người bất
lịch sự thì cần gì biết đến cảm ơn, xin lỗi gì đâu, thôi, xin trả tiền ly café
kia dùm anh bạn vậy”. Cơ hội đây rồi: “không phải ly này, là một ly tối nay,
không laptop, không giỏ xách to đùng kia, ok?”.
Đến bây giờ, bốn tháng đã trôi qua, tôi thôi không còn làm
“quan sát viên” trong quán nữa, cũng không làm bàn hàng xóm với em, mà được trở
thành đối tác ngồi cùng bàn, hơn thế nữa là được ngồi cùng bàn mỗi tối thứ bảy,
không laptop, không giỏ xách to đùng.
Em vẫn chưa nhận lời tôi, nhưng, em đã không là người kiệm
lời nữa, em sẽ cần tôi, như một lần em chỉ cho tôi bức thư pháp trong quán “Sỏi
Đá cũng cần có nhau”!
Người “ít xinh” như em, làm tôi mê muội, có lẽ vì ngay lần
đầu tiên em đã làm tôi … run vì em!